Đế Thiên Lan cười nói:
"Thế ngươi tự cung đi ta đảm bảo Trái Đất an toàn."
Băng Thần thở dài nói:
"Thử thách quá khó khăn Trái Đất diệt vong có lẽ đã là định mệnh, ta sẽ không có chống lại định mệnh làm gì. Hệ thống lúc nào giúp ta mở thông đạo đưa người đến Thiên Nguyên đại lục, đúng đời là bể khổ mà."
Thiên Thư cùng mấy món bảo vật khi thấy hắn ta thở dài thi còn tưởng tên này sẽ vì đại nghĩa nhưng xem ra họ nghĩ hơi nhiều, Băng Thần nhìn qua bọn họ nói:
"Ánh mắt của các ngươi là sao? Các ngươi nghĩ ta sẽ tự thiến để giúp Trái Đất sao?"
Mấy cô gái trong đám bảo vật gật đầu nói:
"Bọn ta hằng ngày vẫn thấy ngươi dùng nó để làm chuyện kia nhưng ta thấy cũng bình thường mà có cái gì đâu, cắt đi thì chỉ đau một tý lại còn bảo toàn được quê hương lời quá làm gì."
Băng Thần bĩu môi nói:
"Các ngươi làm gì hiểu được chuyện nam nữ thú vị như thế nào, chắc chắn các ngươi chưa ai thử chứ gì?"
Nguyên Tố Thần Thạch không chút do dự nói:
"Tất cả những thứ phàm tục như thế nào làm sao phù hợp với những người siêu phàm thoát tục như bọn ta, đã thế các nàng thi làm với ngươi còn cứ rên la vô độ, thật đáng xấu hổ."
Băng Thần tức giận nói:
"Các ngươi có dám thử không nếu có thì ta đảm bảo chỉ cần các ngươi không mở mồm rên một tiếng thì ta sẽ tự cung ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941987/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.