Băng Thần nắm eo nàng mắt đau lòng nói:
"Thế nào ngươi biết mình làm ta đau lòng như thế nào rồi chứ, lão công vào sinh ra tử mới giúp ngươi lấy được thứ này, ai ngờ ngươi lại dọa dẫm ta, đòi hẹn hò với nam nhân khác, thật sự đau lòng hết sức."
Trịnh Vũ Cầm nũng nịu:
"Ta biết sai rồi, ngươi thử nghĩ xem, một cô gái bị ngươi dụ dỗ sau đó ngươi bỏ bê người ta vài tháng trời, thử hỏi xem ai không thương tâm."
Băng Thần mỉm cười nói:
"Biết rồi, ta có phần không đúng nhưng ngươi cũng phải hiểu cho nam nhân của mình, phải luôn luôn dẫn đầu mới có thể khiến chúng ta kéo dài tuổi thọ, tận hưởng nhân sinh. Trăm năm quá ngắn ta không muốn nhìn chính mình hay các ngươi già đi."
Trịnh Vũ Cầm suy tư rồi nói:
"Ta biết rồi, từ mai ta nhất định sẽ không nghĩ lung tung nữa."
Băng Thần lấy ra một ngọc thạch truyền công rồi nói:
" Thứ này là một loại công pháp tốt có thể giúp ngươi kéo dài tuổi thọ, phải chăm chỉ luyện vào, như thế ta mới có thể cùng ngươi sống lâu hơn, tận hưởng nhiều hơn."
Băng Thần vừa nói bàn tay lại bắt đầu không ai phận, Trịnh Vũ cầm ngượng ngùng nói:
"Huynh lại như thế rồi, cả đêm qua chưa khiến huynh thỏa mãn sao?"
Băng Thần vỗ ngực:
"Hôm qua trước khi qua phòng muội ta còn ngủ với bốn người, mỗi chút buổi tối có làm sao, ngươi nghĩ ta có nhiều nữ nhân lấy về chỉ để nhìn thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941879/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.