Băng Thần đứng dậy nắm tay nàng nói:
"Nắm chắc tay đưa ngươi vào bờ."
Đi vào bờ sau đó Băng Thần cùng mấy con sủng thú của mình bắt đầu đi nhanh về đằng trước nhưng có điều làm hắn khá lạ lùng là không có bất kỳ một con quái vật nào cả, đến tận khi thoát khỏi trò chơi hắn ta cũng chỉ thấy được một vài con quái vật cấp độ thấp.
Băng Thần tất nhiên không ngốc, hắn có linh cảm rằng rất có thể mình đã đi vào lãnh địa của một con quái vật rất cao, mà con quái vật này lại có tinh thần chủ quyền rất mạnh, nếu không thì sẽ chẳng bao giờ có cảnh tượng như thế này.
Tối hôm đó khi Băng Thần đang chiếc đấu với mấy cô nàng thì ở một nơi khác có người đang thầm nguyền rủa hắn ta, nhiệm vụ của đám người kia thất bại nhưng quai trọng nhất là quả trứng đã biến mất.
Trên một tòa lâu đài to lớn
Đại điện không khí lúc này vô cùng căng thẳng, một ông lão ngồi trên ngai vàng, đứng cạnh hắn là một người trung niên vẻ mặt cũng không tốt lắm, phía dưới quỳ một người, toàn thân khẽ run, đứng hai bên cũng có rất nhiều ngươi.
Nét mặt của bọn họ đều rất căng thẳng nhưng nếu chú ý kỹ hơn thì sâu trong những ánh mắt kia còn có cả sự khinh thường, vui mừng, chế nhạo, nói chung là cười trên nỗi đau của người khác .Người ngồi trên ngai vàng khàn giọng hỏi:
" Hắc Tâm ngươi giải thích cho ta mốt chút nhiệm vụ này rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941875/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.