Hai người sau đó cứ im lặng thưởng thức cảm giác thoải mái, tràn đầy hận thù Hương Thiên Ánh cũng nhẹ nhõm hơn phần nào, ít ra bây giờ nàng đã mở lòng ra đặt niềm tin vào một người khác. Nàng mỉm cười hỏi hắn:
"Ngươi tiếp cận nữ nhân theo tiêu chí gì thế hả Băng Thần "
Băng Thần mỉm cười nói:
"Đẹp là được, ta thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, tiếp cận sau đó ta có gắng tìm ra vẻ đẹp trong tâm hồn của mỗi người, cứ như thế ta yêu thương bọn họ."
Hương Thiên Ánh mỉm cười nói:
"Thế ngươi đã tìm thấy điểm tốt gì từ ta?"
Băng Thần nắm tay nàng mỉm cười nhẹ giọng nói:
"Thật sự thì ngươi rất giống ta, giống đến kỳ lạ, ta không có cơ hội sửa chữa quá khứ của mình nhưng trong thực tại ta có thể giúp ngươi hoàn thành nguyện ước."
Hương Thiên Ánh thở ra một hơi hỏi:
"Ngươi lúc nãy có nói......"
Nàng đang tính nói gì đó thì một tiếng nổ cực lớn vang lên tự phía đằng xa, chỉ khẻ liếc mắt qua một chút hắn cũng có thể thấy được ánh sáng xanh lam đang chiếu thẳng lên bầu trời .Hương Thiên Ánh mắt híp lại gằn giọng:
"Không ngờ bọn họ dám vươn tay đến Thiên Đô thành."
Bằng Thần ánh mắt cũng tập trung về phía đằng xa ngọn núi gần đó trời cũng đã tối thế nên bọn họ làm việc quá thu hút ánh nhìn, một đám người mặc đồ đen áo khoác ngoài trùm kín đầu.Băng Thần nhìn qua Hương Thiên Ánh hỏi:
"Bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941861/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.