Phi Thiên Lan tỉnh dậy thì thấy một nữ nhân đang nhìn mình chăm chú, người này đẹp đến mức một người tự tin về nhan sắc như nàng cũng không dám nói hơn. Người này uy áp cũng vô cùng khủng bố, nhìn thẳng vào mắt của Phi Thiên Lan nàng ta hỏi:
"Ngươi tới Nhạc gia theo dõi bọn họ làm gì?"
Nhưng thay vì trả lời thì Phi Thiên Lan hỏi ngược lại:
"Mộng Tử học tỷ có phải không? Nếu ta đoán không sai cái cô nương mặc áo hồng vừa nãy là con gái của ngươi đúng hay không."
Mộng Tử nhìn nàng sau đó ngạc nhiên hỏi:
"Sao ngươi biết được?"
Trong mắt nàng toát ra sát khí người này không lẽ điều tra được nàng, Phi Thiên Lan mỉm cười nói:
"Học tỷ Mai Hoa đỡ đẻ cho ngươi đâu phải chỉ có mình nàng, ta cũng hỗ trợ đó chứ.Đứa bé phía sau gáy có một nốt ruồi rất đặc trưng sao ta quên được."
Mộng Tử hơi bất ngờ sau đó hỏi:
"Ngươi là Thiên Lan nhưng sao ngươi trông khác quá vậy, ta từng tìm ngươi nhưng nghe đồn ngươi gặp tai nạn chết lâu rồi cơ mà."
Phi Thiên Lan cười nói:
"Chuyện dài lắm nhưng trước tiên tỷ có thể cởi dây trói cho ta được hay không? "
Mộng Tử biết là người quen liền hấp tấp rút đi dây trói, thứ này là một loại bảo vật không có tu vi Vũ Tôn thì đừng hòng dãy dụa.Đợi cả người được giải thoát thư thái rồi thì mới bắt đầu nhìn Mộng Tử sau đó buồn bã kể:
"Tỷ còn nhớ Trình Thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941586/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.