Ngoại truyện 14: Trên giường Vân An đưa mọi người về quê chơi một tuần. Ba ngày đầu tuyết rơi càng lúc càng lớn, khiến cả nhóm chẳng thể ra ngoài hay leo núi được, mấy cô gái đành ru rú trong nhà chơi game, thi thoảng mới đi ra ngoài. Đến ngày thứ hai mặt nước đóng băng, sang ngày thứ ba, thứ tư thì lớp băng đã dày cộm. Sáu người hòa vào đám trẻ con, trượt trên mặt băng. Bị Vân An nắm lấy cánh tay, Tần Tranh hỏi: "Hồi nhỏ cậu cũng chơi như vậy sao?" Vân An gật đầu. Hồi nhỏ, thời tiết còn lạnh hơn bây giờ nhiều, nàng và Vân Kính Thư chẳng có việc gì làm, còn cùng nhau đi đắp người tuyết. Chỉ tiếc là tuyết năm nay không rơi dày như thế, nhưng để đắp một người tuyết thì vẫn dư sức, chỉ là tốn chút thời gian mà thôi. May mắn thay, thứ họ không thiếu nhất bây giờ chính là thời gian. Tối hôm sau, Khương Nhược Ninh vác xẻng ra bên ngoài sân xúc tuyết. Vì cả nhóm thích sưởi ấm trong sân, nên tuyết trong sân chẳng còn lại bao nhiêu. Khương Nhược Ninh dùng xẻng xúc tuyết gom lại một chỗ, Diệp Dư thì phụ trách lăn cầu tuyết. Đám trẻ con gần đó nhìn thấy cũng chẳng thèm về nhà ăn cơm, xúm lại giúp các cô một tay. Tần Tranh thấy có người phụ nữ đến gọi một đứa bé về ăn cơm, cứ nhìn cô chằm chằm. Nhìn đi nhìn lại mãi. Tần Tranh bị nhìn đến ngượng, bèn khều Vân An. Vân An quay đầu lại, thấy người kia liền chào: "Dạ con chào thím Ngô." Thím Ngô vẫn nhìn Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-ngu-suong/4905099/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.