Có Chu Nguyệt Thanh gia nhập, Khương Nhược Ninh là người vui nhất. Cô ôm cánh tay Tần Tranh, la lên: "Ngọt chết mình, ngọt chết mình rồi!"
Tần Tranh cau mày: "Cậu đừng gây rối nữa."
"Biết rồi mà." Khương Nhược Ninh nói: "Mình đảm bảo không nói một lời nào hết."
Với Diệp Dư thì không sao, giỡn vài câu cũng được, nhưng đối với Chu Nguyệt Thanh, dù sao thì bọn họ cũng chưa thân đến mức có thể đùa giỡn tùy tiện. Vậy nên suốt đường đi, Khương Nhược Ninh tỏ ra rất ngoan ngoãn, chỉ thỉnh thoảng nháy mắt với Diệp Dư.
Diệp Dư bị Khương Nhược Ninh nhìn đến mức không biết làm sao, đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khương Nhược Ninh không buông tha, khoác tay Diệp Dư, hỏi nhỏ: "Cậu ngại hả?"
Cả nhóm sáu người, một người ngồi ghế phụ, hai người ngồi hàng giữa, và ba người ngồi ở hàng cuối. Vân An cần chỉ đường nên ngồi ghế phụ, Tần Tranh và Chu Nguyệt Thanh ngồi ở giữa, còn Khương Nhược Ninh, Diệp Dư và Thời Tuế ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Khương Nhược Ninh và Diệp Dư thì thầm to nhỏ, nói chuyện rất khẽ. Lắng nghe giọng nói của đối phương, tâm trí Diệp Dư có chút lơ đãng.
Hai người họ hiếm khi ở chung trên một chiếc xe.
Lại còn ngồi gần nhau thế này.
"Diệp Dư?" Khương Nhược Ninh gọi mãi mà không thấy trả lời, bèn cao giọng hơn. Diệp Dư hoàn hồn, quay đầu liền chạm phải ánh mắt của Khương Nhược Ninh. Đáy mắt cô ấy trong veo, nhìn cô không chút tạp niệm, rất thẳng thắn, rất vô tư.
Diệp Dư đè nén cảm giác xót
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-ngu-suong/4905096/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.