Tuy Tần Tranh có xin nghỉ phép, nhưng cô không hề chểnh mảng việc học, chỉ tiếc là đã tuột mất học bổng học kỳ một. Thời Tuế thì nhận được học bổng, không những vậy, mẹ Thời Tuế còn đưa riêng cho cô ấy một chiếc thẻ, bảo cô ấy nghỉ đông đi nước ngoài du lịch. Thời Tuế năn nỉ ỉ ôi, nói mình không muốn đi nước ngoài, mà chỉ muốn đi leo núi với bạn. Ban đầu mẹ Thời Tuế không vui lắm, dù sao Thời Tuế cũng không còn là học sinh cấp ba nữa, cho dù ngày nào cũng quấn quýt với bạn bè thì cũng nên là những người có thân phận xấp xỉ. Vì vậy hai bên giao ước, Thời Tuế đi chơi cũng được, nhưng sau khi về phải nghe theo sắp xếp của bà.
Sau khi Thời Tuế nói rõ mình sẽ không đi xem mắt, những chuyện khác cô ấy đều thuận theo ý mẹ.
Khương Nhược Ninh biết chuyện, bèn khuyên Thời Tuế: "Hay là cậu nghe lời mẹ cậu, ra nước ngoài đi."
Bên nước ngoài có một buổi triển lãm, mẹ Thời Tuế muốn cô ấy qua đó xem, rồi làm quen thêm vài mối quan hệ. Nhà họ Thời chỉ có mình cô ấy là con, gia nghiệp sau này chắc chắn sẽ rơi vào tay Thời Tuế, mẹ cô ấy muốn cô ấy tạo chút nền móng trước.
Nhưng Thời Tuế đáp: "Mình không muốn đi."
Nghe hai người nói chuyện, Tần Tranh không lên tiếng.
Kiếp trước, Thời Tuế làm nhà thiết kế thời trang, thật ra không liên quan nhiều đến sản nghiệp của gia đình lắm, nhưng miễn cưỡng mà nói, thì cũng có chút liên quan. Kiếp trước Tần Tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-ngu-suong/4905094/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.