Vê Lai ôm chặt anh mà không nói một lời nào, cô cẩn thận cảm nhận nhiệt độ và hơi thở của anh.
Đến khi hai chân cô cảm thấy đau nhức vì đứng nhón chân thì Vệ Lai mới buông anh ra.
Châu Túc Tấn sắp xếp hai chiếc xe, anh và Vệ Lai ngồi một chiếc, chiếc còn lại để cho Dư Hữu Niên và trợ lý ngồi.
Vệ Lai vẫn còn ngạc nhiên, cho đến khi lên xe cô mới có thể bình tĩnh lại.
Châu Túc Tấn nói cho cô nghe chuyện Kiều Tư Điền đi về trước, sau đó hỏi cô: "Có phải mấy ngày hôm nay em đều rất bận không?"
"Cũng không hẳn."
Cô chỉ cần ở đây thêm bảy ngày, trong số đó thì chỉ hai ngày là có lịch trình.
"Vậy thì dành ra một ngày mời Kiều Tư Điền và đồng nghiệp của em đến vườn trái cây của ông bà đi."
Vườn cây ăn trái của ông nội cách Melbourne hơn 200 km, nên lái xe đến cũng khá nhanh.
Vệ Lai thắt dây an toàn: "Ông và bà cũng ở đây sao?"
"ử, họ đã ở đây được nửa tháng rồi."
"Vậy ngày mốt em sẽ đi thăm ông bà."
Trong khoảng thời gian ký hợp đồng với anh, lúc gặp người lớn trong nhà, người cô thích nhất là dì và ông bà nội.
Vệ Lai dựa lưng vào ghế, liếc nhìn anh, vừa rồi khi bước ra khỏi cửa cô còn nghĩ mình đang nằm mơ.
"Anh cũng định đặt phòng tại khách sạn của em sao?"
"Không cần, anh đặt phòng tại một khách sạn gần đây là được." Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-gui-ve-lai/3395083/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.