Phùng Ngọc Cầm mới đến phòng bệnh của Tăng Nghị, Đỗ Nhược và Thang Vệ Quốc cũng tới rồi.
Hai người bước vào thì nhìn thấy Phùng Ngọc Cầm đang ngồi ở giường bệnh của Tăng Nghị thì cảm thấy hoảng hốt. Mặc dù mọi người đều biết Tăng Nghị rất có phân lượng ở trong lòng Phương Nam Quốc, nhưng tận mắt nhìn thấy Phùng Ngọc Cầm sáng sớm đã đến thăm Tăng Nghị thì lại có cảm nhận khác, không chỉ là rất có phân lượng mà rõ ràng Phùng Ngọc Cầm vốn dĩ không coi Tăng Nghị như người ngoài.
- Giám đốc Phùng!
Đỗ Nhược vội vàng bước lên phía trước giơ tay khom mình cúi chào.
Phùng Ngọc Cầm cũng không có gì là vui vẻ, nói:
- Cục trưởng Đỗ, ông đến thăm tôi, hay là đến thăm người bị thương vậy?
Đỗ Nhược xấu hổ bỏ tay xuống ngồi lên giường bệnh của Tăng Nghị niềm nở hỏi:
- Tăng Nghị, cậu thế nào rồi, có nghiêm trọng không?
Tăng Nghị ở sau lưng Phùng Ngọc Cầm hướng đến Đỗ Nhược nháy mắt ra hiệu, ý bảo chính mình không có trở ngại gì lớn.
Phùng Ngọc Cầm trầm giọng nói:
- Đã nằm trên giường bệnh rồi mà còn không nghiêm trọng sao? Cậu còn muốn nghiêm trọng thế nào nữa!?
Sau lưng Đỗ nhược liền toát mồ hôi, nói:
- Đây đều là bổn phận của tôi, là tôi đã không làm tròn chức trách của mình mới dẫn đến việc Tăng Nghị bị bọn vô lại đó đánh bị thương. Tôi thật sự cảm thấy rất hổ thẹn..
Nhìn Phùng Ngọc Cầm không có chút biểu đạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tich-ngu-y/2423120/chuong-265-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.