Nho Tử Ngưulúc này đâm lao phải theo lao, chính mình khó khăn lắm mới đoạt lạiquyền chủ đạo Tướng Quân Trà, lại như thế nào cảm thấy đây là một loạitự đào hầm, sau đó chôn mình vào.
Quyền chủ đạo của Tướng Quân Trà là trong Hội nghị thường vụ cứng rắnđoạt được từ trong tay Tương Trung Nhạc. Mình mấy ngày trước lại xuấthiện chốn đông người, nói về cái nhìn của mình đối với dự án Tướng QuânTrà, tạo nên khí thế long trời lở đất, người người đều biết. Lúc này đột nhiên không được làm nữa, kia không phải là nổ sao? Cán bộ huyện NamVân sẽ nhìn mình như thế nào?
Sẽ nói rằng chính mình hao tổn tâm cơ, nhưng lại kéo cứt chó thối vàolòng ngực. Quăng không được, mà rửa cũng không xong. Một thân thối vôcùng.
Nho Tử Ngưu tuyệt không cho phép mình bị cười chê. Nếu không thì ông ta còn gì là thể diện ở Nam Vân.
- Đây chính là gặp lợi quên nghĩa, hành vi tiểu nhân.
Nho Tử Ngưu thở hổn hển, ở trước mặt Vương Khánh Giang vỗ bàn:
- Hạng mục Tướng Quân Trà là chúng ta ở huyện cùng nhau xuất lực. Ởtrong hội chợ thương mại đã giúp cho nhà máy trà của bọn họ phát triểndanh tiếng. Bọn họ nếu không biết uống nước nhớ nguồn, hồi báo lạihuyện, lại dùng một luật sư đến đối phó chúng ta thì bọn họ rốt cuộcmuốn làm cái gì? Mười phần chính là sắc mặt của bọn tư bản.
Vương Khánh Giang thầm nghĩ thế thì ông đang làm cái gì? Nếu nói nhà đầu tư nhà máy Tướng Quân Trà là mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tich-ngu-y/2422630/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.