Người bị Lư Khải Hoàng nhắm bắn chính là Hải Tình, cô thật sự không nghĩ Khải Hoàng sẽ chọn bắn cô nhưng ngay lúc đó Hy Nguyệt lại đỡ dùm cho cô viên đạn này, Hải Tình muốn kêu lên nhưng không thể.
"Sống tốt" Ánh mắt của Hy Nguyệt như muốn nói với Hải Tình, nước mắt từ khóe mi của cô chảy xuống tại sao Hy Nguyệt lại đỡ cho cô chứ?
"Tình chị chị em em thật đáng quý"
Triết Mẫn đi xuống nắm đầu của Hy Nguyệt kéo lên thấy cô vẫn còn mở mắt trừng với mình, cô liền quăng Hy Nguyệt mạnh xuống đất khiến máu tươi chảy khắp sàn nhà.
"Còn lại một người, nhưng cô ta cũng sẽ đến tìm cô sớm thôi, cô không đi một mình đâu"
Hải Tình vùng vẫy, cô muốn nói với Khải Hoàng mặc kệ cô vì cô ta không dễ gì bỏ qua cho Hải Tình, cô ta sẽ lại tìm cách đày đọa tinh thần của cả hai.
"Mau thả cô ấy ra!!"
"Tôi không thích thả nữa, bây giờ dùng mạng của anh đổi lấy mạng cô ta đi!!"
"Cô đừng có quá đáng, cô muốn mạng tôi sẵn sàng cho cô, nhưng cô phải thả cô ấy ra!!!"
"Anh cũng biết là tôi muốn mạng anh vậy được thôi" Triết Mẫn cho người đi tới chỗ anh.
Thấy anh không trả lời, Triết Mẫn liền lấy một con dao gạch một đường trên mặt của Hải Tình, cô chỉ có thể khóc mà không thể làm được gì, cô đã rất bình tĩnh nhưng giây phút này cô rất sợ.
"Các người muốn sao cũng được miễn thả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-thach-tinh-yeu-tong-tai-xin-de-em-di/2778140/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.