"Mở ra!"
Tiêu Tuần nói phương pháp xong, rất nhanh Tô Nhược Uyển đã học xong cách mở rương. Nhìn cái rương trước mắt bị mở ra, trong lòng Tô Nhược Uyển dâng lên một cảm giác thành tựu.
Bất quá lúc này bên tai đột nhiên truyền đến một âm thanh nói chuyện, Tô Nhược Uyển mới nhớ tới việc hai người phải mở tất cả các rương này ra. Nhưng bây giờ đã là giữa trưa mới chỉ mở được một cái rương. Nếu dựa theo tốc độ này, đến tối căn bản là không có khả năng mở hết toàn bộ.
Tô Nhược Uyển đang vô cùng lo lắng thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra, người tiến vào vẫn là mấy tên thổ phỉ lúc sáng. Thấy không có cái rương nào trong phòng được mở, sắc mặt tên thổ phỉ kia có chút khó coi.
"Đã qua nửa ngày mà đại nhân vẫn chưa mở được cái rương nào, chẳng lẽ là muốn cố ý kéo dài thời gian? Ta khuyên đại nhân vẫn nên bỏ cái ý niệm này đi, Hắc Phong Trại chúng ta địa thế hiểm yếu, cho dù có người tới cứu đại nhân cũng không tìm được đường lên núi đâu."
Tên thổ phỉ đứng đầu vẻ mặt vô cùng hung ác muốn doạ Tiêu Tuần. Nhưng hắn vừa nói xong Tiêu Tuần liền mở cái rương trước mặt ra. Nhìn thấy ngân lượng bên trong, mấy tên thổ phỉ hai mắt lập tức mở lớn, sửng sốt nửa ngày mới phản ứng lại.
Chỉ thấy tên thổ phỉ đứng đầu nháy mắt xông đến ôm chặt cái rương, trên mặt tràn đầy vẻ tham lam. Ngay sau đó mấy tên thổ phỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-phu-phu-nhan-tron-chay/2911324/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.