Tiêu Tuần nói làm Tô Nhược Uyển như rơi vào hầm băng, ý của công chúa Ninh An vừa rồi hiển nhiên là vòng tay này trước kia định tặng cho nàng ta. Hiện giờ Tiêu Tuần lại nói vòng tay này là mẫu thân hắn để lại cho con dâu, nói như vậy lúc trước hắn xác thật từng muốn cưới Ninh An.
Lòng Tô Nhược Uyển lạnh đi một nửa, nhìn vòng tay trên cổ tay chỉ cảm thấy vô cùng chướng mắt. Trong sự tức giận, nàn trực tiépe tháo vòng tay đưa cho Tiêu Tuần, còn mình lại dịch sang bên cạnh cách xa Tiêu Tuần.
Nhìn vòng tay đột nhiên bị nhét trở lại trong tay, sắc mặt Tiêu Tuần cứng đờ, ngẩng đầu lại thấy Tô Nhược Uyển cố tình tạo khoảng cách với hắn, trên mặt Tiêu Tuần nhiều thêm vài phần bất lực.
"Vi phu nói sai cái gì sao?"
Trong giọng nói của Tiêu Tuần còn có vài phần bất an, hắn biết chính mình còn chưa nắm được trái tim Tô Nhược Uyển. Nhưng hiện giờ Tô Nhược Uyển đã biết ngọn nguồn của vòng tay này lại trực tiếp đem trả cho hắn, hiển nhiên không chấp nhận phu quân là hắn.
"Phu quân không có nói sai, chỉ là vòng tay này vốn không phải để tặng cho ta, phu quân vẫn là lấy về đi."
Tô Nhược Uyển quay đầu thấy bộ dáng nghi hoặc của Tiêu Tuần, cảm xúc không chịu khống chế bùng lên, giận dỗi buột miệng thốt ra.
Mà Tiêu Tuần cũng không phải người ngu ngốc, sau khi từ Ngự hoa viên trở về Tô Nhược Uyển liền hỏi hắn về vòng tay, hiện giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-phu-phu-nhan-tron-chay/2911309/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.