Tiêu Tuần vừa mới ôm Tô Nhược Uyển về chỗ ở, hạ nhân đã lập tức mời đại phu tới. Tuy vết thương trên đùi Tô Nhược đã được xử lý nhưng chân phải bị thương lại hoàn toàn không thể cử động được. Tiêu Tuần vừa thả nàng xuống, nàng đã đau đến nỗi rên rỉ.
"Chân không thể cử động được sao?"
Tiếng kêu này không khỏi trở nên khẩn trương, trong giọng nói cũng tràn đầy lo lắng. Sau khi thấy Tô Nhược Uyển gật đầu, hắn liền nhanh chóng để đại phu kiểm tra vết thương cho Tô Nhược Uyển.
"Thương thế của phu nhân cũng không đáng ngại, chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng là được."
Chẳng mấy chốc đại phu đã đi đến cạnh Tiêu Tuần, bẩm bảo cho hắn tình huống của Tô Nhược Uyển, lúc này thần sắc của Tiêu Tuần mới hoà hoãn hơn một chút.
Sau khi để gã sai vặt tiễn đại phu đi, hắn lại đi đến bên cạnh Tô Nhược Uyển, không yên tâm xem xét vết thương trên đùi nàng. Ngoại trừ đầu gối bị thương, trên cẳng chân còn bị bầm tím.
"Phu quân không cần lo lắng, chỉ là vết thương nhỏ thôi, qua mấy ngày là tốt rồi."
So với ngày hôm qua kinh tâm động phách, Tô Nhược Uyển cảm thấy thương thế hôm nay căn bản không là gì. Nhưng hiện giờ nhìn thần sắc lo lắng của Tiêu Tuần, Tô Nhược Uyển không khỏi gợi lên ý cười, sau đó lại giơ tay kéo khoé miệng của Tiêu Tuần, cưỡng ép làm hắn lộ ra nụ cười.
Nhưng ngay sau đó Tiêu Tuần lại cầm lấy tay nàng, thần sắc trên mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-phu-phu-nhan-tron-chay/2911286/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.