"Lời này của phu nhân làm vi phu thật sự đau lòng."
Khi nói lời này biểu tình trên mặt Tiêu Tuần còn có vẻ có chút đáng thương. Dáng vẻ này làm Tô Nhược Uyển có chút chống đỡ không được, trong lòng cũng nhịn không được sinh ra chút áy náy.
Nhưng ngay sau đó nàng lại liếc tới ý cười bên khoé miệng Tiêu Tuần, cảm giác áy náy từ đáy lòng tức khắc tan thành mây khói. Mắt thấy Tiêu Tuần sắp sửa lại gần, Tô Nhược Uyển lập tức đứng dậy rời giường.
"Bớt ba hoa lại, nếu không ta sẽ ném chàng ra ngoài."
Nói xong Tô Nhược Uyển liền vội vàng xoay người đi không nhìn Tiêu Tuần, sợ lại bị Tiêu Tuần quyến rũ. Chờ sau khi Tô Nhược Uyển rửa mặt xong, Hoàn Nhi đã đi mua đồ ăn sáng về, nàng thế nhưng cũng vô cùng hiểu chuyện mang thêm một phần cho Tiêu Tuần.
Khi Tô Nhược Uyển bưng cháo trở lại phòng, Tiêu Tuần đã ngủ tiếp. Nàng giương mắt nhìn Tiêu Tuần, chỉ thấy quầng mắt của Tiêu Tuần tràn đầy mệt mỏi, chắc hẳn là đã nhiều ngày hắn không được nghỉ ngơi tử tế.
Nàng nhẹ nhàng để bát cháo xuống, định đợi lát nữa rồi đánh thức Tiêu Tuần. Nhưng chỉ là thanh âm chén sứ chạm xuống mặt bàn cũng có thể làm Tiêu Tuần lập tức tỉnh giấc. Khoảnh khắc Tiêu Tuần mở mắt ra, trên mặt tràn đầy cảnh giác, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Nhược Uyển, trong mắt hắn lại hiện lên ý cười.
"Bây giờ vi phu không có sức, làm phiền phu nhân đút cho vi phu được không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-phu-phu-nhan-tron-chay/2911278/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.