Không chỉ có người của Hầu phủ không muốn gặp nàng, ngay cả người thân của nàng cũng tránh nàng như tránh rắn rết, sợ nàng làm dơ bẩn cổng phủ Thừa Tướng. Nàng vụng trộm trốn khỏi phòng củi chạy về Tướng phủ xin giúp đỡ thì thấy cánh cổng chính của Tướng phủ đã đóng chặt, nàng khóc khàn giọng nhưng cuối cùng gã sai vặt của Tướng phủ lén lút báo tin cho Hầu phủ, bắt nàng trở lại phòng chứa củi.
Hết thảy đều là tỷ tỷ song sinh tặng nàng. Nàng sờ trán, phía trên có một vết sẹo to bằng ngón tay cái, đến nay vẫn chưa biến mất, mỗi lần chải tóc đều phải kéo một đoạn tóc vừa dày vừa nặng che đi cái trán trơn bóng, đây là vào hôm cập kê bị cháu họ của Nhị di nương đẩy vào trong núi giả làm bị thương, vết sẹo vốn có thể lành lặn như cũ nhưng vì dùng cao tiêu sẹo do tỷ tỷ có lòng tốt đưa nên không thể khôi phục lại được. Nàng lại sờ bụng, nơi đó vẫn bằng phẳng không có gì bất thường, chỉ có thuốc vô sinh lót bụng, dù có một trăm nam nhân cũng không thể có đứa bé, thuốc vô sinh này hẳn là chén thuốc tỷ tỷ tự tay nấu khi nàng bị thương hàn chưa khỏi. Nàng im lặng cười, không cảm thấy uất ức nữa, bởi vì đã sớm chết lặng.
Dịch Cẩn Ninh vẫn còn chìm đắm trong đau đớn khi xưa, cửa lại bị đẩy ra kêu két một tiếng. Một nha hoàn bưng ly rượu đi tới mang theo chút gió tuyết, chóp mũi hơi đỏ, nàng ta khẽ gật đầu với Dịch Cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177951/quyen-1-chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.