Lúc Dịch Cẩn Ninh tỉnh lại đã là thời gian mặt trời lặn.
Nàng xoa cổ đau đớn, trong đầu chợt lanh lợi, nhớ ra bản thân bị ám toán.
A Sâm đâu?
Nàng nhìn khắp nơi phát hiện đây là khuê phòng điển nhã* của nữ tử. lê[quuuý?đôn Lại nữa sao? Tự dưng nàng nhớ lại tình cảnh lần trước ở La Thành bị Lâm Ngạo Thiên bức hôn.
*Điển nhã (典雅): trang nhã, tao nhã, thanh lịch.
Nhưng khuê phòng này vô cùng phóng khoáng, không giống những khuê phòng cổ hủ bình thường. Rèm thuỷ tinh rủ xuống vô cùng gióng ở Tướng phủ, nàng mơ hồ cảm thấy có điều không ổn. Nhìn kỹ lại thì phòng này rõ ràng bố trí theo khuê phòng trước khi nàng xuất giá.
Ngoại trừ rèm thuỷ tinh nàng yêu thích nhất ra còn có màn sa vân yên màu tín nhạt, chăn mềm tơ vàng thêu hoa sen, ghế quý phi gỗ lim màu đen… Nàng đảo qua từng thứ một, này gương đồng và cây lược bằng ngà voi trên bàn trnag điểm, này hộp trang sức sơn hồng khắc hoa… lê??QuyĐốn Khong chỗ nào không phải những thứ trong khuê phòng nàng thường xuyên thấy nhất trước khi xuất giá.
Là ai, là ai biết rõ tất cả của nàng như vậy?
Rắc…
Ngoài cửa vang lên một thanh âm, là tiếng bước chân đạp lên cành cây, tai nàng giật giật.
Có người đến!
Đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, trong mắt chợt loé hàn quang, sắc bén nhìn về phía cửa.
“Ai?”
Nàng ngồi phắt dậy, khom lưng, lưu loát vọt qua một bên dựa lưng vào cạnh cửa, tay nắm chặt trâm cài.
Nếu là người không có võ công thì sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584440/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.