“Chuyện gì mà ồn ào vậy?” Trong xe ngựa Mạc Liễm Sâu cau mày cất cao giọng.
Cấm vệ quân đã bao bọc xe ngựa thành một đoàn, phu xe trả lời: “Thưa Vương Gia, là một đám dân chạy nạn, họ muốn cướp lương thực.”
Trong xe Dịch Cẩn Ninh và Mạc Liễm Sâm hơi sửng sốt, tuy đã sớm nghĩ đến khả năng sẽ xuất hiện dân chạy nạn cướp bóc lương thực nhưng không ngờ lại đến nhanh nh vậy. Cũng may chút nữa mới có thể chở lương thực đến đây, bằng không phỏng chừng sớm trở thành trống rỗng rồi.
Nàng vén rèm xe, nhìn dân chúng chạy nạn mang theo vẻ mặt đau thương.
“Các hương thân, ta là Thanh Vương phi, trong xe là Thanh Vương phu quân ta. Chúng ta được triều đình phái đến phát lương thực cho mọi người, mong mọi người trước đừng nóng vội, nhẫn nại một lúc nữa, xếp thành hàng trước cửa, chờ lương thực cứu viện của chúng ta đến nơi. Có được không?”
Giọng điệu của nàng rất mềm mại, trơn nhẵn, như một làn gió nhẹ phất qua trong lòng đám dân chạy nạn, lại như nước cam ngọt lành làm dịu đất đai đã khô cằn từ lâu thấm vào lòng những người dân chạy nạn này. Bọn họ đều nín thở trầm ngâm, yên lặng nghe Dịch Cẩn Ninh nói chuyệnn, thật giống như giây phút này sau khi nghe được lời nói của nàng thì bản thân không còn đói bụng như thế nữa.
“Các hương thân, chúng ta cần đoàn kết, xây dựng lại quê hương, đuổi thú dữ lũlụt ra khỏi phương Nam, trở lại những ngày ung dung tự tại, vui vẻ sung sướng trước kia.”
Dịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584429/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.