Hom sau vào triều, Hyền Vương và Quận Vương đều đã chẩun bị tốt câu trả lời, ấy thế mà Mạc Liễm Sâm vẫn còn rúc trong chăn chờ công công đến gọi hắn rời giường.
Chăng trách hắn được, hôm qua xém chút nữa Hoàng thượng tóm điểm yếu không quỳ của bọn họ trị tội Ninh Ninh, hôm nay nếu phụ hoàng không đến gọi hắn rời giường, nói gì đi chăng nữa hắn cũng sẽ không vào triều sớm.
Dịch Cẩn Ninh ngồi trước bàn trang điểm, qua gương đồng nhìn Mạc Liễm Sâm chợp mắt trong ổ chăn, quả thực có chút buồn cười.
Dáng vẻ giận dỗi của hắn hiển nhiên giống như đứa nhỏ chưa lớn. Không phải hôm qua Hoàng thượng không trách tội bọn họ sao, nàng không tức giận, hắn nhiệt tình cái gì?
“Vương Gia, giờ Mẹo đã qua, chàng đây là muốn ngủ nướng hay là làm sao?”
Dịch Cẩn Ninh giơ bút trong tay lên vẽ mi, vẽ được một nửa nàng xoay người lại nhìn phu quân mình. Nàng đã hiểu hắn đang rầy rà cái gì rồi, Hoàng thượng có thể để nàng vào triều đã là phá lệ một lần. Nếu nàng đi lần thứ hai thì có vẻ nàng rất không hiểu chuyện.
“Công công sẽ đến!” Mạc Liễm Sâm đáp lại một câu, ngồi dậy nhìn về thê tử mình.
Viễn Sơn như đại, da như mỡ đông, nửa mái tóc nới lỏng rơi trên vai, còn có mấy lọn tinh nghịch rũ xuóng xương quai xanh tuyết trắng của nàng, cũng có một loại ma lực hấp dẫn người.
Mạc Liễm Sâm nhảy xuống giường, đến giày cũng chưa kịp mang đã chạy đến.
Dịch Cẩn Ninh vội vươn tay chắn trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584427/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.