Dịch Cẩn Dung!
Nàng một thân cung trang cao quý hoa lệ, khoác một chiếc áo choàng lông cáo đỏ thẫm kéo đất, trên đầu là một bộ trâm phượng chín đuôi hoàng kim khảm trân châu mạ vàng, trước trán rủ xuống một chiếc trâm phượng hoàng giương cánh trong miệng ngậm kim châu, vừa khéo làm đẹp hoa cài đầu ba cánh đỏ bừng, tăng thêm chút yêu mị cho nàng.
Lúc này nàng đang được các thị nữ vay quanh, thái giám đi sau giơ hoa cái (mui xe của vua thời xưa) che nắng cho nàng, vội vàng đi đến. Dường như không thấy Dịch Cẩn Ninh, cứ thế đi lướt qua nàng.
Dịch Cẩn Ninh ngây ngẩn cả người, có phải nàng bị hoa mắt không, đó là Dịch Cẩn Dung thật ao? Là tam muội muội xảo quyệt ương ngạnh, hành vi quái đản?
Tiểu Đào cũng trợn mắt: “Tiểu thư, người kia… Hẳn không phải tam tiểu thư đấy chứ?”
“chúng ta về trước!”
Dịch Cẩn Ninh nhàn nhạt một câu, không để ý tới nữa, đi về phía ngược lại với Dịch Cẩn Dung.
Ví như người kia thực sự là Dịch Cẩn Dung, vậy thì một thân trang điểm vừa rồi hẳn đã thành cung phi hoặc phi tử của Hoàng tử, thân vương. Bằng không nàng tuyệt không có khả năng gặp dịch Cẩn Dung ở trong cung, còn là dưới tình huống vừa rồi.
Trở lại điện Thừa Ân, Mạc Liễm Sâm không có nhà.
A Trúc bước vào: “Hoàng thượng tìm hắn, hắn ở ngự thư phòng!”
Dịch Cẩn Ninh đặt nồi canh vào trong phòng, sửa lại tóc tai một chút rồi ra ngoài: “Nô Nhi, ngươi sai hạ nhân cầm cái nồi này đi hâm nóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584424/quyen-2-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.