Mạc Liễm Sâm ôm Dịch Cẩn Ninh trở về gian phòng lúc trước, A Trúc vội vàng lấy hòm thuốc ra, đây là thuốc hắn đã chuẩn bị tốt từ trước. Mạc Liễm Sâm từng nói, bất cứ lúc nào, ở đâu cũng phải lo trước tránh hoạ.
“Ninh Ninh, tỉnh!”
Mạc Liễm Sâm vỗ mặt Dịch Cẩn Ninh, trên người con hổ kia có thuốc mạnh, thái y rửa sạch phải chừng mấy ngày mới có thể thấy hiệu quả, hắn không muón mạo hiểm để Ninh Ninh chịu khổ. Hơn nữa chỗ Ninh Ninh bị thương là trên cánh tay, đến bả vai, chỗ đó ắhn không muốn để người khác thấy, đành phải tự mình bôi thuốc cho nàng.
A Trúc yên lặng biến ấm không tiếng động, để lại mình Mạc Liễm Sâm bôi thuốc cho nàng.
“A Sâm?”
Dịch Cẩn Ninh mơ mơ màng màng mở mắt ra, trong đôi mắt phượng mơ màng ẩn nhẫn đau đớn khô sở.
“Đừng!”
Mạc Liễm Sâm cởi áo khoác cho nàng, Dịch Cẩn Ninh nhanh tay bắt lấy tay hắn. Tuy mắt nàng không thể mở to nhưng đầu óc vẫn còn chút ý thức. A Sâm thoát quần áo của nàng, nàng mẫn cảm như vậy há có thể không biết?
“Hả? Ninh Ninh!”
Mạc Liễm Sâm nhíu mày, Ninh Ninh đang chối bỏ mình.
Không biết là có ý thức hay vô ý thức, trong lòng Dịch Cẩn Ninh mơ hồ cảm thấy bản thân không muốn cho người khác chạm vào người mình, nàng thật không rõ bản thân là làm sao nữa,ngày nào đó nửa tháng trước nàng còn có thể chấp nhận, bây giờ lại có thể đến cởi quần áo bôi thuốc cũng không xong.
Chẳng lẽ ám ảnh tâm lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584422/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.