Chỉ chốc lát sau, xa xa bên kia Nam ma ma dẫn Tiểu Đào đến, nàng đỏ mắt: “Tiểu thư, may mà người khoẻ mạnh đứng trước mặt lão nô, lão nô nghe nói người bị cướp đi, sợ đến mức cả đêm không dám chợp mắt, Tướng gia phái người ra ngoài tìm cũng không tìm được người, còn tưởng rằng người đã… đã… hu hu, toàn bộ Tướng phủ đều đang lo lắng cho người!”
“Tiểu thư!” Tiểu Đào nhào tới, ôm lấy Dịch Cẩn Ninh: “Không thấy người Tiểu Đào lo lắng gần chết! Đều tại A Trúc, rề rà mãi mới nói cho em biết tin tốt này!”
Hôm qua đợi cả ngày cũng không thấy A Trúc mang tin tức về, nàng cho rằng sau khi tiểu thư bị trói đi rồi sẽ không bao giờ trở lại nữa, may mà tiểu thư không có việc gì, bằng không Tứ gia ta sẽ không tha thứ cho bản thân.
A Trúc ở một bên vô tội bĩu môi: “Chính nàng cũng bị thương, không nghỉ ngơi cho khoẻ!”
“Tiểu Đào, ngươi bị thương chỗ nào!” Dịch Cẩn Ninh không ngừng lo lắng: “Mau để ta xem xem, có phải trên cổ không?”
Hôm qua cổ Tiểu Đào bị kềm kẹp chảy ra một vệt máu, nàng nhìn thấy, nếu kiếm kia lệch một chút thôi, Tiểu Đào lập tức… Dịch Cẩn Ninh không dám tưởng tượng nữa. Nàng hít mũi, nâng cằm Tiểu Đào, nghiêm túc kiểm tra miệng vết thương của nàng, không sâu lắm, chỉ hơi trầy da. Cuối cùng nàng cũng yên lòng, bảo A Trúc đưa nàng đi thăm Nô Nhi.
Nô Nhi được bố trí ổn thoả ở một khu nhà kề (trong khu nhà tứ hợp) cách điện Thừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584413/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.