A Trúc điểm nhẹ một cái, một chân quét ngang đám gia đinh kia, gia đinh bị một cước nhanh chóng ngã xuống, tất cả chạy trối chết.
“Chạy!” A Trúc quay lại, cười ha ha nói.
Thật quá quắt! Dịch Cẩn Ninh hết chỗ nói với đám gia nô Tướng phủ này.
“A Trúc, hôm đó…” Dịch Cẩn Ninh suy nghĩ một lúc cuối cùng hỏi chuyện hôm đó: “Hôm đó sao ngươi lại như vậy?”
“Chủ tử, hôm đó chỉ là ta nghe ngài đọc tên thuốc độc kia, nhớ tới chuyện tình thời thơ ấu mà thôi!”
A Trúc nhắm mắt trầm tư, vẻ mặt bi thương. Hắn có quá nhiều hồi ức thống khổ, có quá nhiều huyết lệ chua xót, năm đó là năm mà tất cả thống khổ và chua xót dồn lại.
Khi đó ta mới tám tuổi. Có người cầm một cái bọc đưa cho ta, nói ta giao cho mẫu thân, ta tin lầm tiểu nhân. Cuối cùng… cuối cùng trúng mê tình tán trong đó.”
A Trúc cẩn thận nhớ lại chuyện tình năm đó, đó là hồi ức đáng sợ, hắn muốn quên nhưng không thể quên được trải nghiệm thê thảm ấy.
“Sau khi ta trúng mê tình tán, cha nương ta không biết sao ta lại như vậy, ôm ta đến y quán. Cuối cùng đại phu trong y quán đó không thể cứu ta, cha nương ta cũng phát hiện ra cái bọc kia, bên trong có một phong thư, trong thư nói giải dược ở trong bọc, cha nương ta vì sốt ruột cứu con, nên tin tưởng…”
Chuyện sau đó không cần nói Dịch Cẩn Ninh cũng đoán được, vừa chạm giải được mê tình tán kia A Trúc như phát điên gây ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584407/quyen-1-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.