Mạc Dật Hiên hoàn toàn coi Tướng phủ là nhà hắn, thích đi nơi nào thì đi nơi đó, thích đùa giỡn người nào thì đùa giỡn người đó. Vừa rồi ở hậu hoa viên đã đùa giỡn Dịch Cẩn Ninh, bây giờ hắn lại đang trêu ghẹo một tiểu nha hoàn xinh đẹp nữa.
“Cô nương này, dung mạo ngươi thật đẹp!” Mạc Dật Hiên nâng cằm nha hoàn lên, khẽ hôn lên cái miệng anh đào nhỏ nhắn. Rồi sau đó coi như không có chuyện gì rời đi, tiểu nha hoàn kia cả kinh đứng sững tại chỗ.
Quận Vương này và Huyền Vương đều cùng một giuộc, đều chơi bời trăng hoa, không có mấy người sẽ coi hắn đùa giỡn thành thật, rồi tự đáy lòng mong mỏi được hắn ưu ái. Nhưng nha hoàn được nuôi dưỡng trong trạch viện Tướng phủ hoàn toàn bất đồng, trái tim nhỏ nhắn của nàng vẫn nhảy lên nhảy xuống thình thịch, thật lâu không bình tĩnh lại. Khay trong tay rơi xuống đất, điểm tâm, trái cây lăn đầy đất.
Mãi đến khi Dịch Cẩn Ninh tới đây nàng mới sợ hãi quỳ sụp xuống đất: “Tiểu thư tha mạng, nô tỳ không cố ý, vừa rồi… vừa rồi… Quận Vương ngài… ngài…”
Vừa rồi Dịch Cẩn Ninh ở xa đã nhìn thấy Quận Vương cợt nhả nàng. Nàng khoát tay nói: “Ngươi lui xuống đi!” Mạc Dật Hiên là loại người gì nàng đã biết từ lâu, còn biết rất rõ ràng, kiếp trước nàng chính là…
Thôi, nàng lắc đầu một cái không suy nghĩ thêm về chuyện không vui nữa, nàng còn có chuyện quan trọng phải làm. Không phải bọn họ rất thích ức hiếp người khác ư, không phải bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584399/quyen-1-chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.