Rạng sáng ngày hôm sau, hạ nhân đưa nước rửa mặt đến phòng Hà Phong suýt bị người nằm trên đất làm cho té ngã. Sau khi khẽ kêu một tiếng mới phát hiện người nằm dưới đất hoá ra là Hà Phong.
Đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của nha hoàn, gã sai vặt, lại nghĩ đến một màn doạ người đêm qua, Hà Phong không dám đợi tiếp nữa, điểm tâm chưa dùng đã mặt xám mày tro ra ngoài cửa.
Dịch Cẩn Ninh dùng bữa sáng xong ngồi trên xích đu lung lay, sau khi nghe tin tức cũng không có biểu cảm gì nhiều. Dù sao người kia cũng chỉ là một người không liên quan, có gì hay mà quan tâm. Huống hồ, mình đùa giỡn người ta như vậy nàng cười không nổi.
Nô Nhi cầm một phong thư hưng phấn chạy vào Trúc Uyển, kêu to: “Tiểu thư, tin tốt, Đại thiếu gia sắp trở về rồi!”
Đại ca sắp trở về! Dịch Cẩn Ninh nhảy xuống xích đu, nắm hai vai Nô Nhi hưng phấn không thôi: “Đại ca sắp trở về, chân của ca ca có khỏi không, ca ca có thể đứng lên không?”
Tiểu Đào liếc tiểu thư một cái, bĩu môi nói: “Người này thật muốn hù chết người, vừa rồi nghe chuyện hôn phu cụp đuôi chạy trốn cũng không hưng phấn như vậy! Lần này nghe tin tức Đại thiếu gia liền phát cuồng như người nhặt được vàng!”
Dịch Cẩn Ninh liếc nàng một cái, lấy thư trong tay Nô Nhi, gấp gáp mở ra. Nô Nhi vội ngăn lại, nàng thấy Dịch Cẩn Ninh không kịp phản ứng lại bèn nhắc nhở: “Tiểu thư, ở đây là ngoại viện, tin tức của Mạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584397/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.