Về đến phủ, xuống xe ngựa. An Mộng Nhi vẫn nghĩ chuyện Long Ngân, Dịch Cẩn Ninh nói chuyện với bà bà cũng chưa hồi hồn trở lại, lúc xuống xe còn suýt bị hụt chân ngã khỏi xe ngựa.
“Mẫu thân, người sao vậy?” Dịch Cẩn Ninh đỡ bà, lo lắng hỏi.
Lúc này An Mộng Nhi mới hồi hồn: “Đến nơi rồi?”
Lúc trước sư thái Tuệ Hải nói với bà, trong mệnh của bà có hai nam nhân thực lòng đối đãi. Mặc dầu thủ đoạn của Dịch Trường Hoa không chính đáng, nhưng dù sao cũng yêu bà, coi như là nói trúng một trong hai nam nhân trong lời sư thái Tuệ Hải. Về người thứ hai, An Mộng Nhi từng nghĩ tới vô số khả năng có thể, nhưng không nghĩ tới lại là Long Ngân.
Long Ngân bị lưu đày đến phương Bắc nhiều năm, lúc mới bắt đầu bà vẫn không quen, sau đó vì Dịch Trường Hoa tham dự vào mà dần dần biến mất trong cuộc sống của bà. Bà cho rằng, chỉ cần Long Ngân không quay trở lại, bọn họ sẽ không xuất hiện một chỗ cùng lúc. Nhưng bà sai lầm rồi, Long Ngân đi rồi, nhưng bóng dáng đã sớm in vào trong lòng bà. Dẫu bà đã lập gia đình nhiều năm, giọng nói và dáng dấp ông vẫn luôn tiềm ẩn trong lòng bà, mãi đến ngày hôm nay đi chùa Phổ Ninh mới lộ ra. Trong lòng bà thấp thỏm không yên, giống như đứa nhỏ làm chuyện sai trái, cảm giác thật có lỗi với Dịch Trường Hoa, lại hưng phấn không cách nào trấn định, giống như thiếu nữ lần đầu yêu, chờ đợi Long Ngân đến lần nữa.
“Vâng, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584387/quyen-1-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.