Thân thể nho nhỏ của Dịch Cẩn Uyển núp trong góc tường im lặng khóc thút thít, bóng lưng cô đơn như gồng lên cực lực kìm chế tiếng khóc. Nàng tự nói với mình không thể khóc, trong Tướng phủ này không có ai là người tốt cả, nàng khóc chỉ vô ích.
Tiểu Đào chạy tới thì thấy dáng vẻ đang ngồi góc tường ôm đầu gối khóc của nàng, dịu dàng an ủi: “Tứ tiểu thư đừng khóc, hiện tại không có chuyện gì nữa rồi!”
Ai ngờ Dịch Cẩn Uyển tựa như phát điên, lớn tiếng quát Tiểu Đào: “Ai nói không có chuyện gì? Chắc chắn nàng ta sẽ giết ta, nàng ta nói Nhị di nương giết Tam di nương, Nhị di nương chết rồi, mà ta lại là nữ nhi của bà, nhất định nàng ta sẽ không bỏ qua cho ta!!”
Tiểu Đào bị lây nhiễm cảm giác lo lắng của nàng nên chân tay luống cuống, nàng cảm thấy tứ tiểu thư thật là đáng thương, bèn xoa tóc nàng nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, Nhị tiểu thư sẽ bảo vệ ngài, đừng lo lắng!!”
“Ngươi vẫn không rõ sao? Người muốn giết ta chính là Nhị tỷ tỷ, chính là Nhị tỷ tỷ, nàng ta thật là đáng sợ,!! Vừa rồi nàng ta đẩy ta xuống nước, còn dìm đầu ta xuống để ta không ngoi lên được, chính là nàng ta, ta không hề nhìn nhầm!! Hu hu hu… Tiểu Đào tỷ tỷ, tỷ nhất định phải cứu ta, nhất định nàng ta sẽ giết chết ta!!!”
Cảm xúc của Dịch Cẩn Uyển kích động, bây giờ nàng chỉ có thể dựa vào Tiểu Đào để có được chút an ủi. Tiểu Đào ôm nàng, vỗ nhẹ lưng: “Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584372/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.