: Kim chi ngọc diệp
Mọi người kinh ngạc mở to hai mắt, bao gồm cả Thác Bạt Ngọc.
Lí Vị Ương cười, nhẹ nhàng duỗi ngón tay, lột lớp da có vẻ hoàn hảo trên thân rắn, nhìn thấy thịt rắn trắng sáng như tuyết, Lí Vị Ương bảo Bạch Chỉ mang lên một chén sứ, xẻ thịt rắn thành từng miếng, nói: “Công chúa, đến nếm thử xem, rất ngon.”
Cửu Công chúa bắt đầu lung lay sắp đổ …
Lí Mẫn Đức đưa nắm tay che lại môi, khẽ ho khan một tiếng, Tam tỷ đôi lúc rất thích bắt nạt tiểu hài tử, nhưng mà, xem Công chúa điêu ngoa bị dọa thành bộ dáng này đúng là rất thú vị.
“Đến đây, ăn thử một miếng, thật sự rất ngon. Trước kia khi ta còn ở quê, lúc đói quá đừng nói đến rắn, đến ngay cả chuột đồng ta cũng từng ăn qua.” Lí Vị Ương làm điệu bộ đưa bát thịt rắn cho Cửu Công chúa.
Cửu Công chúa nôn khan một tiếng, trốn sau lưng Thác Bạt Ngọc không dám thò đầu ra.
Thác Bạt Ngọc tươi cười nhìn Cửu Công chúa: “Phụ hoàng thường nói muội to gan lớn mật, hôm nay xem ra, cũng có người làm muội sợ.”
Cửu Công chúa run run túm lấy tay áo Thác Bạt Ngọc, thầm nghĩ ai như Lí Vị Ương, ngay cả rắn cũng dám cầm trong tay chơi đùa, thậm chí còn ăn sống nuốt tươi, người hoang dã như vậy, đúng là đáng sợ.
“Sao vậy, Công chúa không thích ăn sao?” Lí Vị Ương cười, trong tay nàng chỉ là một con rắn Thái Hoa, căn bản không có độc, nhưng Công chúa lại sợ hãi đến mức này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-huu-doc/794331/chuong-83-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.