: Đột nhiên phát điên
Bạch Chỉ hơi sửng sốt, tìm hai que trúc, gắp một con bọ cạp sống lại, Lí Vị Ương nhẹ giọng nói: “Ngươi đã nói mình vô tội, vậy được, chỉ cần ngươi nuốt con bọ cạp này, ta sẽ tin ngươi trong sạch, về sau nhất định sẽ chung sống tử tế với ngươi. ** “
Lí Thường Hỉ sắc mặt trắng bệch, cả người cứng đờ tại chỗ giống như rối gỗ.
Trường kiếm của Triệu Nam xẹt qua cổ nàng ta, không ai nói gì, ánh mắt của mọi người đều nhìn nàng ta chăm chú, bao gồm cả nha đầu của Lí Thường Hỉ, lúc này cũng mang vẻ mặt sợ hãi.
Cả căn phòng tĩnh lặng, con bọ cạp bỗng nhiên vặn vẹo “lạch cạch” một tiếng, làm Lí Thường Hỉ sợ tới mức run lên thật mạnh.
Lí Vị Ương mỉm cười, Lí Thường Hỉ cả người sợ run.
Lí Vị Ương chậm rãi cười nói: “Không dám sao? Như vậy xem ra vừa rồi những lời ngươi nói chỉ là hư tình giả ý.” (giả dối, không có ý tốt)
Lí Thường Hỉ thấp giọng nức nở, trong mắt đầy sự phẫn hận, lại cố kìm nén: “Tam tỷ, muội biết sai rồi, tỷ tha cho muội đi!”
Lí Vị Ương cười, nói: “Chứng minh cho ta xem, hoặc là ——” ánh mắt của nàng dừng trên thanh kiếm lạnh như băng.
Lí Thường Hỉ sửng sốt, cắn răng nói: “Ngươi không dám giết ta!”
Biểu cảm của Lí Vị Ương thật kỳ lạ: “Đúng rồi, ta rất sợ hãi, cho nên ta định để hắn cắt hết gân tay gân chân ngươi, rồi cắt lưỡi ngươi, để ngươi cả đời không nói được lời nào!”
Ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-huu-doc/794327/chuong-82-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.