Edit: PthuBeta: Tiểu TuyềnLòng bàn chân của Đào ma ma vừa trượt. Nếu không phải là Đào Thành nhanh tay lẹ mắt, thì đã té ngã chỏng gió.
“Là ai lớn gan như thế.” Máu của nàng dồn lên đỉnh đầu, “Lại dám thiết lập ‘ Tiên nhân khiêu’ để chui.”
Tiên nhân khiêu: là chỉ loại thủ đoạn lợi dụng nữ sắc, gạt tài, gài bẫy
Bả vai của Đào Thành lại hơi co rụt lại: “Là Ứng Đại của Đại Hưng.”
Đào ma ma nhất thời cứng họng.
Điền trang của Nguyên Nương ở Đại Hưng. Ứng Đại là một người giúpviệc rảnh rỗi của Đại Hưng, thường giúp đỡ Tri phủ là chân chạy, làm một ít chuyện. Bởi vậy ở trên địa giới của Đại Hưng, mọi người đều cho hắnmấy phần mặt mũi.
“Cho nên con mới không có chú ý.” Đào Thành có chút ủ rũ. “Lúc đó con thấy ba trăm mẫu ruộng lúa mạch bán được hai trăm lượng bạc. Còn tưởngrằng Nhâm đại nhân có được ở đâu đó, muốn lặng lẽ xử trí. Lúc này mớimua. Ai biết sau khi tỉnh rượu, hai trăm lượng biến thành hai ngànlượng rồi.”
Đào ma ma vẻ mặt hơi run sợ.
Ứng Đại kia đã có khả năng làm chân chạy giúp Thường Trữ phủ côngchúa, có lẽ cũng đã thấy qua chút ít cảnh đời. Đánh chó còn phải ngó mặt chủ. Hắn tay không bắt sói, mà cuốn đi một số tiền lớn như vậy. Sẽkhông sợ bọn họ vò đã mẻ thì không sợ sứt, dứt khoát đến quan phủ báoquan. Để cho hắn chọc tới thị phi, phiền toái là lên hầu quan hay sao?
Nàng có chút chưa từ bỏ ý định mà hỏi: “Ngươi có nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-cong-luoc/1568132/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.