Huyền Hàn sắc mặt âm trầm, mang theo khí tức xơ xác tiều điều nhìn chằm chằm vào Thác Bạt, nhìn tới vẻ mặt nghẹn họng ngó trân trối của Trầm Lăng, đáy lòng không biết tại sao lại dâng lên tức giận, y cũng không hy vọng Trầm Lăng biết tới thân phận của y, nhất là cũng với thân phận của Huyền Minh.
“Chuyện của Dực Xà tộc không tới phiên ngoại nhân can vào, Thác Bạt ngươi không biết là ngươi quản quá rộng sao?”
Sẵng giọng nói, tầm mắt mang theo bạo ngược, ở sâu trong hoàng mâu tràn lên lệ khí, hai cỗ khí thế cường đại không ngừng bốc cao, Huyền Hàn khẽ nhếch miệng, thần thái tức giận, trong cổ dâng lên một cỗ tinh ngọt, liếc qua Trầm Lăng, cuối cùng quay người rời đi.
Trầm Lăng kinh ngạc nhìn một màn này, không nghĩ tới Huyền Hàn lại chịu lui bước trước, Thác Bạt sau khi Huyền Hàn rời đi, thân mình hơi hơi run rẩy, trà mâu chợt loé lên vẻ nghiêm túc rồi biến mất, không thể tưởng tượng chỉ trong mười mấy năm ngắn ngủi, Huyền Hàn thế nhưng lại trưởng thành nhanh như vậy, điểm này thực đúng là nằm ngoài dự đoán của y, cúi đầu xuống, rất nhanh lau đi tơ máu nơi khoé miệng.
Mỉm cười đi tới trước mặt Trầm Lăng, ôm lấy Trầm Lăng, nói “Lăng, gần nhất trong tộc cử hành Dịch Chương, thú nhân các tộc đều sẽ xuất hiện, vân long hỗn tạp, ngươi tốt nhất nên cẩn thận chút, có một số tộc bởi vì hiếm có giống cái, nếu gặp phải giống cái ở bên ngoài một mình, nói không chừng hội động thủ bắt giữ.” Trà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nhan-chi-luyen-sung/1348300/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.