“Như thế nào vẫn chưa ra? Hay là muốn ta tự mình mời ngươi ra.”
Ánh mắt lạnh lùng liếc về phía bóng đen chỗ tối kia, lén lút làm cái gì vậy? Con ngươi đen chợt loé lên vẻ trào phúng rồi biến mất, khoé miệng gợi lên cười nhạo, hai tay vòng lên nhau, làm điểm tựa cho đầu
Thần sắc thoải mái thích ý, khuôn mặt lại tràn ngập vẻ lạnh lẽo, từ khoảng khắc hắn thức tỉnh, liền nhận thấy ở chỗ kia có ẩn nấp một hơi thở, nhưng thần sắc Thác Bạt lại rất tự nhiên, giống như không nhận thấy chỗ kia có người đang ẩn nấp.
Không thể phủ nhận, thân thể hắn sau khi chuyển hoá, cảm giác của hắn tăng lên vài cấp, nhưng hắn vẫn như trước chưa phải là đối thủ của Thác Bạt, nhưng người tới lại có thể giấu diếm được Thác Bạt, chỉ có duy nhất một cách giải thích đó chính là Thác Bạt cũng không hề xa lạ với hơi thở này.
Nói là xa lạ, có lẽ nên nói đúng hơn là quen thuộc, chỉ có khi đối mặt với người quen, người ta mới có thể theo bản năng mà dỡ bỏ phòng bị.
Mang theo đáy lòng nghi hoặc, Trầm Lăng ngữ khí lạnh lẽo đạm mạc, sát khí nồng đậm hướng thẳng về phía bóng đen kia, cánh tay cảnh giác nắm chặt dao giải phẫu, ngấm ngầm đề phòng kẻ kia.
“Ngươi thế nào lại phát hiện ra ta? Công phu Bế khí đến ngay cả thúc thúc cũng không phát hiện được đi, hừ! Quả nhiên là yêu nghiệt, không những mê hoặc thúc thúc, còn cùng giống đực của Dực Xà tộc, Vũ Linh tộc thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nhan-chi-luyen-sung/1348298/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.