Mọi chuyện đầu tiên phát sinh vào khoảng năm năm trước.
Em họ Ngộ Phàm của Ngộ Thông, ở nông thôn nhiễm thói nghiện cờ bạc, sau khi nợ nần chồng chất, cùng đường bí lối, người nhà Ngộ Phàm nhờ vào chút quan hệ, đút lót tiền, hao hết chín trâu hai hổ mới vì hắn mà xin được một phần độ điệp (giấy xuất gia đi tu),lại có Ngộ Thông trợ giúp mới có thể vào Trấn Quốc tự tu hành.
Nhưng Ngộ Phàm thủy chung thói xấu khó sửa, rất nhanh lại không chịu nổi cuộc sống kham khổ trong chùa, bắt đầu không làm việc đàng hoàng mà lưu luyến sòng bạc.
Ngộ Thông đối với chuyện Ngộ Phàm nghiện cờ bạc hoàn toàn không biết gì, không những thế còn sắp xếp cho Ngộ Phàm làm công việc mua sắm đồ cho nhà chùa.
Ngộ Phàm lợi dụng chức vụ một mình tham ô bòn rút tiền chùa đi đánh bạc, định sau khi gỡ vốn sẽ trả lại. Thế nhưng cờ bạc là bác thằng bần, đánh mười đến chín ván thua, tươi cười cuối cùng vĩnh viễn chỉ có nhà cái. Ngộ Phàm đánh bạc vay nợ càng lúc càng nhiều, lãi mẹ đẻ lãi con, giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.
Đến khi Ngộ Phàm đang sứt đầu mẻ trán, một thương nhân tên Lưu Đào tới tìm hắn, không chỉ giúp hắn bổ sung chỗ thiếu hụt còn vì hắn mà trả đủ số nợ. Lưu Đào chỉ có một yêu cầu duy nhất, muốn Ngộ Phàm tiếp cận Phúc Thiện khuyên nhủ Phúc Thiện vì Lưu Đào hiệp lực.
Mọi chuyện sau đó càng đơn giản.
Vì thuận tiện cho Ngộ Phàm thường xuyên xuống núi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-mieu-dong-nhan-hoang-thuong-van-tue/1580211/quyen-2-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.