Chú hai nhanh chóng có mặt, khi nhìn thấy hình dáng Đào Hoa chú lại rất bình tĩnh, giống như mọi việc đều nằm trong tính toán của chú vậy. Chỉ có tôi là phát điên cầm lấy tay chú mà gào khóc. “Sao tự nhiên Đào Hoa lại thành ra thế này? Ngươi mau tìm cách cứu nàng.”
Chú hai bước lại gần, đưa tay kiểm tra hơi thở của nàng rồi lắc đầu. “Đào Hoa đi rồi.”
Tôi nghe mà như sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ.
Đi rồi? Chết rồi?
Sao có thể như vậy được?
Tôi không tin, không thể tin. Nhưng dù tôi có gào khóc thế nào thì nàng cũng vĩnh viễn không mở mắt ra.
“Được rồi, việc đã đến nước này ngươi hãy chấp nhận thực tế đi.” Chú hai nhìn tôi bảo. “Hôm qua nàng còn bình thường, sao hôm nay đã chết rồi? Đây là số mệnh của nàng, cũng là điều duy nhất nàng có thể làm cho ngươi.”
Nghe thấy lời này rồi hoảng hốt, cảm thấy có điều gì đó không đúng. Chú hai lấy từ trong ngực ra một cuốn sách rồi ném nó cho tôi. Đây là quyển sách mà tôi đã thấy lúc trước, quyển sách không có một chữ nào.
“Ngươi mở ra đi xem bây giờ ngươi đã có thể nhìn thấy chữ bên trong đó chưa?”
Tôi như một con rối cầm lấy cuốn sách, lật tờ thứ nhất ra. Kết quả khiến tôi kinh ngạc. Cuốn sách lúc trước quả thực trống rỗng không có gì, bây giờ đã xuất hiện những hàng chữ được viết bằng bút lông màu đen một cách cẩn thận, nắn nót.
“Ngươi nhìn thấy chữ bên trong sao?” Chú hai tò mò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-hon-nhan/231519/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.