người dịch: anhdunghcdc
nguồn: bachngocsach
***
Tôi có rất nhiều nghi vấn trong lòng, nhưng chú hai khoát tay bảo ta đừng hỏi, ta đành để mọi nghi vấn ở trong lòng, cảm giác ấy không dễ chịu chút nào.
Chuyện ấy cứ thế trôi qua, sau này chú hai rất ít khi nhắc lại. Có đôi khi tôi nhìn vào cái hộp đưng đôi tai người, cảm giác như ở bên trong chúng đang thì thầm gì đó. Tôi còn e sợ cái đầu Xuân Hương kia hơn, tuy hiện giờ nó không gây sự gì, không giãy dụa gào thét nữa nhưng chú hai đặt nó trên mặt bàn, mỗi lần trông thấy tôi vẫn chưa hết sợ hãi.
Chú hai có vẻ đoán được suy nghĩ trong lòng tôi, chú bảo. “Ngươi không phải sợ cái đầu lâu này, đại thù của nàng đã báo nàng sẽ không hại người nữa, càng không thương tổn gì ngươi.” Sau đó chú thở dài nói. “Nha đầu Xuân Hương này thật đáng thương. Ta vốn định siêu độ cho nàng đi đầu thai nhưng nàng không chịu. Nghĩ cũng đúng, lúc trước vì muốn báo thù mà nàng chui vào thân thể con gái lão Trương, biến nàng thành một con quái vật hai đầu. Nếu Xuân Hương đến âm tào địa phủ nhất định sẽ bị Diêm Vương trách phạt, không đi thì không đi vậy. Có điều cái đầu này không thể để lãng phí như vậy. Bên trong nó có phần hồn của Xuân Hương, ta tính tìm mấy thứ đồ rồi kết hợp với cái đầu này làm thành một pháp khí lợi hại đưa cho ngươi.”
Tôi sững người. “Đưa cho ta?”
Chú hai gật đầu, sau đó không nói thêm, chỉ bảo ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-hon-nhan/231511/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.