“Cậu dám nghi ngờ khả năng điều tra của một thống tướng? Lá gan cũng thật lớn.”
Âu Minh Triết khẽ cười, đôi mắt màu hổ phách nhìn qua, đáp lại Lục Cảnh Nghi bằng âm thanh tràn ngập sự tự tin:
“Cậu có bao giờ thấy lá gan của tôi nhỏ hay chưa?”
Lục Cảnh Nghi cũng cười, tất nhiên hắn biết rõ hơn ai hết, tên trước mặt này là kiểu người như thế nào. Đứng ở vị trí như hắn nếu không thông minh thì có lẽ đã bị bóp chết từ khi nào rồi.
Nhưng mà, trong đầu hắn có thắc mắc, người kia là ân nhân của Âu Minh Triết, sau vụ bắt cóc năm đó vì để hắn trốn thoát mà dùng kế điệu hổ ly sơn. Thủa ấy hai người đều còn nhỏ như vậy, khả năng sống sót khi bị đuổi theo là vô cùng thấp.
Nhưng khi hắn muốn nói chuyện đó cho người bạn chí cốt biết, lại nhận được ánh mắt lạnh lùng từ anh, Lục Cảnh Nghi chỉ đành chuyển chủ đề.
“Nếu thật sự tìm thấy thì cậu làm thế nào đây? Con người mà, qua bao nhiêu năm, lỡ như tính cách của họ thay đổi, không còn như người của năm đó thì thế nào?”
“Tiền tài danh vọng với tôi không thành vấn đề.” Ngưng một đoạn, Minh Triết không biết vô tinh hay cố ý dùng bàn tay trái khẽ vuốt tóc, trên ngón áp úp dưới ánh sáng trắng lóe lên tia chói lóa. “Chỉ trừ kết thành vợ chồng ra, tôi có thể cung cấp đủ.”
Lục Cảnh Nghi cho dù có ngu cũng hiểu được thông điệp trong hành động vừa nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-tuong-cho-ngay-anh-yeu-em/3430303/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.