Nam Cung Cẩm đại tùng nhất khẩu khí, ghé tai Dao Đài nhỏ giọng nói: "Nó đi rồi."
"Ừm... Ta mệt quá..."
"Ngủ đi."
Gió tuyết rít gào, cả bí cảnh dường như rơi vào hầm băng.
Nam Cung Cẩm hai tay ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của Dao Đài, thỉnh thoảng xoa xoa sau lưng nàng, lòng bàn tay truyền đến xúc cảm như mỡ đông.
Trong thời tiết giá lạnh cực đoan này, trên người thủy chung có một nơi giữ được hỏa nhiệt, không hổ là.
Nam Cung Cẩm phả ra một hơi sương mù, thử phân tán sự chú ý, lẩm bẩm: "Binh giả, quỷ đạo dã.... Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành...."
Phù Quang nằm sấp trên đống cỏ, y phục không che nổi thân, lộ ra nửa cái mông, bên cạnh đặt một miếng thịt lợn rừng hun khói, còn có gỗ củi không thể thắp sáng.
Tiểu tử này khoan gỗ lấy lửa không biết cho thêm mùn cưa dẫn lửa, thời tiết giá rét đột ngột ập đến khiến hắn không kịp trở tay.
Dốc hết toàn lực, muốn nhóm lửa sưởi ấm nhưng thất bại.
Hắn lạnh đến mức thần trí không tỉnh táo, lúc này thoi thóp, trong cơn nửa mê nửa tỉnh lại cảm thấy nóng ran, quần áo đều bị giật phăng ra.
Cửu Châu đệ nhất quý công tử bị chết cóng, trôi lơ lửng trên không, đào thải xuất cục!
Chín mặt trời treo trên cao, dương...
Tuyết tan còn lạnh hơn tuyết rơi, không khí dường như muốn ngưng cố rồi.
Nam Cung Cẩm bị lạnh đến tỉnh giấc.
Dao Đài toàn thân phát run, nhắm mắt tựa vào vai Nam Cung Cẩm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-thien-so-dai/5289878/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.