Nam Cung Cẩm dùng một cành cây làm giá đỡ, một chân giẫm lên trên gia cố lán cỏ, hắn muốn dựng một căn phòng nhỏ kín đáo.
Dao Đài sau khi thu lượm xong củi khô, ngồi xổm dưới đất khoan gỗ lấy lửa, chuẩn bị nấu một bữa cơm.
Cửu Châu đệ nhất quý công tử u u tỉnh lại, hắn có thói quen ngủ sớm dậy muộn, thói quen sinh hoạt tốt duy trì từ nhỏ.
Phù Quang vươn vai, gào lên một tiếng.
Hắn gãi gãi đáy quần, dụi dụi mắt, đứng dậy vẻ mặt mờ mịt.
Hắn thấy Dao Đài đang ninh nấu thức ăn, Nam Cung Cẩm đang tu sửa lán cỏ.
Thời gian qua hắn sống trong môi trường vô cùng tồi tệ, trốn trong đống cát ngủ mấy ngày liền.
Phù Quang uể oải nói.
Nam Cung Cẩm lộ ra hàm răng trắng đều đặn, cười đến mức bả vai rung lên.
Dao Đài mắng: "Câm miệng đi! Đồ không biết xấu hổ!"
Phù Quang làm mặt quỷ, sờ sờ bụng, nói: "Dao Đài, ngươi định nấu món gì?"
"Nấu phần hai người."
"Hả? Tỷ tỷ, ngươi chuẩn bị nấu gì? Ta đói rồi, làm phần ba người đi!"
"Hầm thịt lợn chứ còn nấu gì nữa? Có đồ khác sao?"
"Ta đến giúp một tay, đóng góp chút công sức, thêm một người tốt mà, người đông sức mạnh."
Phù Quang xoa xoa tay.
Dao Đài toàn thần quán chú thêm củi nấu canh, Phù Quang có vẻ hơi thừa thãi, hắn đưa tay ra cách một khoảng lòng bàn tay che chắn cho nồi đất.
"Ngươi đang làm gì vậy?"
Phù Quang nghĩa chính ngôn từ nói: "Ta sợ nồi đất bị đổ."
Dao Đài tức giận nói: "Cút sang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-thien-so-dai/5278030/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.