Tuệ Tâm xua một con thanh ngưu bình thường chạy tới.
Hắn tướng mạo đoan chính, y phục phác tố, giống hệt tiểu hòa thượng ở Hạ Khải Đại Lục.
Nam Cung Cẩm
Nam Cung Cẩm sờ sờ môi, thầm nghĩ: Ơ? Tử cấp, còn là một tiểu hòa thượng, không nghe Phi Vũ nhắc tới nha.
Cao thủ Tử cấp của tông môn, thánh địa, tiên cung đứng dậy, lễ phép chào hỏi Tuệ Tâm.
Thị tộc tử đệ học theo, đứng dậy chắp tay.
Tuệ Tâm chắp tay trước ngực: "A Di Đà Phật, các vị đợi lâu rồi, Đại Chủ Lệnh Kỳ năm nay hấp thu chậm chạp, hao phí một chút thời gian."
Mọi người biểu thị không sao.
Nam Cung Cẩm thấy đệ tử thánh địa và tông môn đối với tiểu hòa thượng thập phần cung kính, cảm thấy khẳng định lai đầu không nhỏ.
Niệm đầu này vừa xẹt qua não hải, đã có người đánh vỡ rồi!
Phù Quang sờ sờ cái đầu trọc nhỏ của Tuệ Tâm, ngân nga cổ lão ca dao: "Tiểu nha tiểu hòa thượng, suốt ngày nghĩ về cô nương mông cong."
Tuệ Tâm dái tai nóng lên, bất đắc dĩ cười một tiếng.
Thánh nữ Thiên Tinh đứng ra, ôn thanh nói: "Được rồi, Phù Quang, đừng điều hí Tuệ Tâm nữa."
Nàng lớn lên kiều tiếu linh lung, chỗ cần có đều có, đầy tràn cảm giác thiếu nữ.
"Được rồi, Hoa Ảnh. Ta nghe lời nàng, không hát nữa."
Mọi người hơi sững sờ, suy đoán Phù Quang không lẽ ái mộ Hoa Ảnh rồi sao? Phù Quang bước nhỏ tới gần Hoa Ảnh, khóe miệng treo nụ cười xấu xa, liếc nhìn đôi tuyết phong cao vút của nàng.
Hắn không biết phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-thien-so-dai/5274111/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.