Chờ đến khi Trình Tiểu Mễ tỉnh lại thì cô đã cùng Sen nhà mình ngồi trên chiến hạm loại nhỏ, đây là muốn đi đâu vậy?
“Meo?” Đi nơi nào, trẫm mệt quá, không muốn đi tới đi lui.
Thống đốc đại nhân thấy tiểu sủng vật nhà mình tỉnh lại thì rất vui, vật nhỏ ngày thường vừa chạm vào liền tỉnh không ngờ bây giờ nó lại thích ngủ đến mức này. Vì thế duỗi tay sờ sờ đầu cô, đương nhiên cũng không trả lời được câu hỏi của cô mà tiếp tục hướng tới nhà Scott, tới đó rồi phải tìm người kiểm tra giúp nó, nếu không trong lòng anh cứ cảm thấy bất an.
Thật vất vả mới tới nhà họ Scott, mới vừa đi vào liền có người báo nguyên soái đại nhân đã tới rồi, hy vọng anh đi gặp.
Thống đốc Reuel nhìn thoáng qua mèo của mình thật sự không nỡ buông ra, vì cứ vừa buông ra liền gây chuyện, nhưng dù sao cũng phải để nó đi kiểm tra một chút.
Bỏ đi, nguyên soái thí sao chứ, để ông ấy đợi chút đi.
Dù sao người anh sắp xếp cũng tới rồi, qua làm kiểm tra cho mèo con chút trước rồi tính.
Cho nên thống đốc Reuel dứt khoát bỏ qua mệnh lệnh của nguyên soái mà đi thẳng đến nơi đã sắp xếp cho nhóm thú y, lúc này họ đã dọn xong các loại dụng cụ chỉ chờ thống đốc đại nhân đưa mèo tới. Thấy anh lại đây liền đều hành quân lễ, thống đốc đại nhân khoát tay nói: “Mau tới đây kiểm tra, đến giờ nó vẫn chưa ăn gì, ăn rồi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-doc-dai-nhan-meo-nha-anh-dau/2515529/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.