Sau khi Lục Nghị Phàm nghe rõ đầu đuôi mọi chuyện, thái độ của anh dành cho Tiếu Hàn Phong lúc này mới thả lỏng ra đôi chút. Do đám người Lục Nghị Phàm quá đỗi bạo lực, tác phong khủng bố, thế nên những người trong thôn không dám vênh váo, ho he như trước.
Riêng Tụng Hi được Lục Nghị Phàm thả ra, coi như những điều anh trừng phạt cô ta chính là hậu quả mà Tụng Hi phải gánh. Cửu Châu đã nói với anh, bớt kìm chế một chút nóng giận, âu cũng là tạo phước cho con của mình.
- Cảm ơn cậu vì đã chăm sóc vợ tôi trong suốt thời gian qua. Coi như đây là quà tạ ơn!
Lục Nghị Phàm vừa nói, vừa đẩy về phía Tiếu Hàn Phong một valy tiền lớn. Tiếu Hàn Phong chỉ nhoẻn miệng cười, sau đó đẩy ngược trở lại valy về phía anh.
- Tôi không cần tiền. Tôi biết tôi cần thứ gì!
- Ồ!
Lục Nghị Phàm nheo mắt, nhìn Tiếu Hàn Phong đầy ngạc nhiên. Qua lần tiếp xúc vừa rồi, Lục Nghị Phàm cũng thừa hiểu con người Tiếu Hàn Phong vốn không ham hư vinh, chỉ muốn sống một cuộc đời hoang dại.
Cửu Châu sau khi được sơ cứu lấy đạn, sức khỏe tạm thời cũng đã ổn định một chút, nằm trên giường của Tiếu Hàn Phong mà ngủ thiêm thiếp.
Nhìn cô gái nhỏ bé đang say sưa chìm vào trong giấc mộng, khóe mắt Tiếu Hàn Phong có chút thay đổi. Anh đứng dậy, bước về phía Cửu Châu, đoạn cúi xuống hôn nhẹ lên bụng cô.
Mẹ kiếp!
Hai mắt Lục Nghị Phàm long lên sòng sọc. Anh đứng phắt dậy, túm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-doc-dai-nhan-em-xin-anh/1747744/chuong-139.html