Tiếu Hàn Phong chỉ ở một mình. Theo như anh ta giải thích, cha mẹ Tiếu Hàn Phong đã mất tích sau một trận lũ quét, gần như xóa sổ toàn bộ ngôi làng cũ của anh ta. Nói là mất tích, thế nhưng Tiếu Hàn Phong thừa biết, cha mẹ anh đã chết. Chẳng qua, thi thể chưa được tìm thấy, vậy nên Tiếu Hàn Phong càng thêm hy vọng nhiều hơn, tự lừa dối chính bản thân mình.
Nghe anh nói, Cửu Châu lại nhớ đến gia đình họ Cửu của mình và nhớ cả tới khuôn mặt của Ngọc Diên Hinh, người có thể sẽ là cha đẻ của cô. Trong lòng Cửu Châu bỗng dưng phảng phất chút buồn bã. Giống như Tiếu Hàn Phong đã nói, sự thật luôn luôn chôn vùi trong cát bụi, biết đào lên thế nào?
Tiếu Hàn Phong kéo cô bước vào bên trong căn nhà cũ sơ sài, chỉ lên chiếc giường mục nát, ung dung mà nói:
- Tôi chỉ có một chiếc giường. Từ nay cô sẽ nằm ngủ ở trên đó. Đừng có tùy ý bước ra thôn làng khi chưa được sự cho phép của tôi.
Cửu Châu cũng rất ngoan ngoãn mà gật gật đầu. Cô không muốn hỏi gì nhiều nữa, chỉ chăm chú nhìn xung quanh căn nhà một lượt, sau đó thở dài một tiếng.
Ngoài trời lúc này cũng đã hửng sáng. Cửu Châu đã rời xa Lục Nghị Phàm hơn một ngày, thâm tâm cô lo lắng cho anh như lửa đốt. Càng nghĩ đến Lục Nghị Phàm, dạ dày của cô lại sục sôi dâng trào, thứ cảm giác buồn nôn không ngừng dày vò Cửu Châu, khiến cô phải đưa tay lên che miệng mà kìm hãm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-doc-dai-nhan-em-xin-anh/1747737/chuong-132.html