Tách... tách...
Mưa ư?
Cửu Châu ngửa mặt lên trời, phát hiện đã có vài giọt mưa bắt đầu nhỏ tong tong xuống gương mặt nhem nhuốc của cô. Trời mưa sẽ làm cho miệng hố càng thêm trơn trượt, cơ hội trèo lên mặt đất của Cửu Châu sẽ trở nên khó khăn gấp bội.
- Chết tiệt!
Lộp bộp...
Đám đàn ông xung quanh cũng đã nhận ra tình hình thời tiết tương đối xấu, do vậy liền gấp rút bước đến bên cạnh miệng hố, hòng quan sát tình hình của Cửu Châu lúc này.
- Đại ca, chi bằng chúng ta cứ hất đất xuống, trực tiếp chôn vùi nó ở đây luôn. Khu này là nghĩa địa vắng vẻ, đào đâu ra có người trông thấy.
- Ngu! Thế tao hỏi mày, chờ đến khi mấy lão chủ tịch thành phố nâng cấp cải tạo đất, đào lên được bộ xương của nó, liệu chúng ta không bị sờ gáy ư?
Cửu Châu dựa sát người vào trong thành đất, váy trắng lúc này đã lấm lem bùn, trông cô vô cùng nhếch nhác, bẩn thỉu. Lồng ngực Cửu Châu đập thình thịch, cố gắng hít thở sâu hòng lấy lại bình tĩnh.
Ngay khi đám đàn ông vừa ló mặt xuống dưới hố, một nắm bùn đất nhão tanh hôi lập tức đập vào mắt, mũi chúng, khiến chúng đồng loạt thất thanh mà la ó.
Cửu Châu đã tự tay vun lên đống bùn đất, thừa cơ chúng cúi xuống mà ném thẳng vào mặt. Ba gã đàn ông bị bùn nhão văng cả vào trong tròng mắt, thị giác lập tức bị mờ, chệnh choạng ngã dúi xuống hố đất đã đào sẵn.
- Ôi!!! Mắt tao!
Nhìn ba gã đàn ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-doc-dai-nhan-em-xin-anh/1747731/chuong-126.html