- Lũ người đáng chết này dám làm tổn thương em, tôi sẽ khiến chúng chết không toàn thây!
Cửu Châu vỗ nhẹ lên bàn tay anh, lắc đầu đáp:
- Không cần. Anh làm thế sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của mình đó. Dù gì thì tôi cũng không sao cả.
- Câm miệng. Tôi cần em dạy dỗ?
Lục Nghị Phàm hừ lạnh, sau đó buông Cửu Châu ra, đoạn đứng dậy bước về phía Mai Lạc, vung tay túm lấy cổ cô ta mà bóp chặt.
- Thống Đốc quân giết người rồi!
Đám người cùng nhau hô hoán ầm ĩ, toan bỏ chạy tán loạn. Thế nhưng rất nhanh chóng, vệ sĩ riêng của Lục Nghị Phàm đã tới từ bao giờ, khoảng chừng hơn bốn mươi người tay cầm súng ngắn chĩa thẳng về phía đám đông, đứng bao vây bọn họ thành một vòng tròn lớn.
Không ai bảo ai, bọn họ lúc này chỉ dám ôm lấy người bên cạnh mà sợ sệt, cả người run như cầy sấy.
Mai Lạc bị Lục Nghị Phàm thẳng tay bóp cổ đến nghẹn họng, tròng mắt như muốn rớt ra bên ngoài, đưa tay đập đập lên người anh mà yếu ớt chống cự.
Lục Nghị Phàm cười lạnh, đoạn nâng cao bàn tay, xách cổ Mai Lạc như xách một con chuột hôi hám đến gần khay đồ ăn đã bị rơi vung vãi, tay còn lại cầm lấy bát canh hầm gà, úp trực tiếp lên mặt Mai Lạc.
Cửu Châu nheo nheo đôi mắt, thị giác cũng đã được khôi phục lại một chút, trông thấy cảnh này liền há hốc miệng sửng sốt. Chưa lần nào Cửu Châu lại tận mắt chứng kiến người đàn ông của cô lại nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thong-doc-dai-nhan-em-xin-anh/1747658/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.