La Phong trở lại Vũ Trụ Nguyên Thủy, về tới Ngân Hà Thánh Địa.
Sắp đánh trận cuối cùng rồi. Thông qua Ma La Tát hắn biết kỳ hạn cuối cùng, thời gian còn lại của mình cũng không nhiều nữa. Tại lúc này không có ý gì khác cả, chỉ muốn gặp lại thân nhân.
- Rào!
La Phong đáp xuống một trên hành lang lát đá. Phía trước là một cái sân mộc mạc. Ngoài cửa sân đang đứng một nữ tử yểu điệu mặc bạch y. Nhìn nữ tử áo trắng này, La Phong chợt nở nụ cười. Đây là thê tử của mình Từ Hân! Một người luôn đứng sau lưng lặng lẽ ủng hộ mình. Thê tử vô oán vô hối. Nàng không cầu gì từ mình, không bắt mình dành cho nàng nhiều thời gian hơn. Nàng không yêu mình sao? Thế sao lúc trước mình đồng quy vu tận với Thôn Phệ Thú, mọi người đều nghĩ rằng mình đã chết, Từ Hân cũng nghĩ rằng mình đã chết, nàng sau khi sinh hạ hài tử, lại lựa chọn cùng chết với mình.
Yêu, tuyệt không phải là trói buộc.
Mà là lặng lẽ quan tâm.
- Phong.
Từ Hân mỉm cười, nụ cười như ánh trăng rằm sáng dịu, làm nội tâm La Phong chợt yên lặng. Thê tử, là bến cảng của trái tim mình.
La Phong vươn tay ra, nắm tay thê tử:
- Đi gặp ba mẹ đi.
- Ừm.
Từ Hân không hỏi nhiều. Nàng lúc trước cửa ngoài đợi, còn trong sân là nơi ba mẹ ở.
Vừa tiến vào sân.
Chẳng mấy chốc đã thấy La Hồng Quốc và Cung Tâm Lan đang ngồi với nhau bàn chuyện. Cho dù vô tận kỷ nguyên đã qua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-tinh-khong/659650/chuong-1475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.