Sau khi nghe đội trưởng Cao Phong nói như vậy, ba người Ngụy Thiết, Ngụy Thanh, Trần Cốc mặc dù khiếp sợ con đường mạo hiểm của đội trưởng, nhưng cũng gật đầu đồng ý. Họ cũng hiểu rõ tương lai khi thực lực tiểu đội Hỏa Chùy mà tăng lên, nếu họ không theo được, vậy… tới một thời điểm nhất định sẽ bị đào thài.
Sau đó, đám người La Phong chia tay, lên đoàn tàu về nhà mình.
----- o O o -----
Dương Châu thành, tiểu khu Minh Nguyệt.
Bây giờ đêm đã khuya, một chiếc ô tô chuyên dụng của Cực Hạn Võ Quán không hề bị ngăn trở, chạy thẳng vào giữa tiểu khu.
- Tích!
Chiếc xe dừng trước cửa Hội Quán Cực Hạn. Lúc này ở cửa Hội Quán Cực Hạn đã tụ tập gia đình ba người Trần Cốc, Trương Khoa, La Phong, còn có không ít mấy người như quán trưởng Ô Thông của Hội Quán Cực Hạn.
La Phong mở cửa xe, liếc mắt đã thấy cha, mẫu thân, còn cả đệ đệ ngồi trên ghế lăn đang chờ mình.
- Anh!
La Hoa là người đầu tiên gọi.
- La Hoa
La Phong ôm chặt ba mẹ, cũng ôm cả đệ đệ. La Phong có thể cảm thấy sự vui vẻ của cha mẹ. Bên cạnh thân nhân Trần Cốc cũng thế. Còn Trương Khoa cũng đứng cạnh thân nhân mình. Chỉ là thê tử và con gái Trương Khoa đều đẫm nước mắt.
Mặc dù mọi người đã biết Trương Khoa cụt tay trước rồi, nhưng thấy hắn như vậy vẫn không khỏi khóc òa lên.
- Bà xã, con gái ngoan, sau này ta sẽ luôn ở cùng các ngươi, luôn luôn.
Mặt Trương Khoa chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-tinh-khong/658234/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.