Ở lối vào thị trấn, đám Chuẩn Vũ Giả đều đang lũ lượt đi ra. Hầu như, trên người mỗi một Chuẩn Vũ Giả đều có vết máu. Đó có thể là vết máu của quái thú, hoặc cũng có thể là vết máu của chính họ. Có một vài Chuẩn Vũ Giả đang được bằng hữu của họ đỡ đi.
- Te, te…
Thanh âm chói tai vang lên, một xe tải lớn hạng nặng từ giữa trấn chạy ra. Chỉ thấy trên xe tải lớn này chất đầy thi thể quái thú.
- Này! Đây là thi thể của Chuẩn Vũ Giả, các người tới đây nhận nhé.
Trong đó có một chiếc xe tải lớn hạng nặng đậu bên cạnh. Trên chiếc xe tải này có không ít thi thể, thậm chí còn có những bộ phận thi thể không đầy đủ. Hiển nhiên là bị quái thú ăn mất. Chiếc xe tải trút thi thể đám Chuẩn Vũ Giả xuống thành một đống trên mặt đất.
- A!
- A Cống!
- Tiểu Âm!
Nhất thời không ít Chuẩn Vũ Giả kinh hô, thậm chí còn có người nhào thẳng tới một thi thể nào đó mà gào khóc.
- Khóc cái gì mà khóc?
Thanh âm lạnh lùng nghiêm nghị của một sĩ quan vang lên, khiến cho không ít Chuẩn Vũ Giả vô cùng căm tức. Tên sĩ quan đó, liếc nhìn xung quanh rồi nói:
- Chém giết với quái thú làm sao không thể có người chết cơ chứ? Các ngươi lựa chọn đi lên con đường vũ giả, vậy phải chuẩn bị đón nhận cái chết! Xã hội cho vũ giả nhiều đặc quyền là tại sao? Đó không phải là để các ngươi hưởng phúc, mà là vì các ngươi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-tinh-khong/658207/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.