Giữa trưa, giáo quan Giang Niên kéo La Phong đi ăn cơm với một vài vũ giả thích náo nhiệt ở khu tổng bộ. Tới hoàng hôn, La Phong mới trở về đến nhà.
----- o O o -----
Vào lúc hoàng hôn, ở tiểu khu bờ nam, những ngọn đèn đường đã được bật sáng. Có ba trung niên người đầy mồ hôi vừa đi vừa nói chuyện. Nếu đi tới gần có thể ngửi thấy mùi gỗ, mùi sơn trên người họ.
- Lưng ta đau quá. Tối nay chắc chỉ có thể nằm sấp mà ngủ. - Một người có thể hình khôi ngô đưa tay đỡ eo lưng, đau đớn nói vẻ bất lực:
- Còn cả tuyến tiền liệt cũng khó chịu. Khi nào có thời gian, chắc phải đi bệnh viện coi một chút. Mẹ kiếp, bệnh viện đắt tiền chết đi được.
- Lão Điền! Hay là ngươi nghỉ vài ngày? Nói một tiếng cho lão bản, đợi tốt lên một chút rồi đi làm? - La Hồng Quốc nói.
- Đúng, lão Điền, thân thể mệt mỏi thì không nên làm cố. - Người hơi mập bên cạnh cũng nói ngay.
- Ừm, ta tự mình biết. Thôi, ta về nhà trước.
Nói đến đây, trung niên hình thể khôi ngô đi vô ngõ, rẽ vào một khu nhà tập thể… Hán tử hơi mập đành than thở với La Hồng Quốc một câu, rồi cũng chào nhau một tiếng, đi về phía một nhà khác.
Dưới ánh sáng đèn đường hôn ám, La Hồng Quốc từ từ đi về phía nhà mình.
- Tầng32! - La Hồng Quốc ngẩng đầu nhìn cầu thang. Đối với mọi người thì trèo 32 lầu thật ra là một việc rất nhẹ nhàng. Nhưng sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-tinh-khong/658202/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.