Thời gian trong động phủ cứ thế lặng lẽ trôi qua. Hắn đã tọa thiền tĩnh tu một tháng không ăn quên ngủ.
Hắn hơn ai hết hiểu rõ những việc mình đang làm chỉ là mới bắt đầu cho một hành trình dài đầy máu và nước mắt. Xưa nay, “nhất tướng công thành vạn cốt khô” không phải là câu nói chơi…
Nếu hắn không nhanh chóng tu thành bản lĩnh thật sự thì đừng nói gì đến một năm sau có thể làm người đứng đầu giới trẻ Băng Vũ Thành mà những ngày tới đây đối mặt với Thảo Mộc Lâm Lâm chủ và những yêu thú cường đại trong Ly Hỏa Sơn Mạch này cũng đã là một vấn đề nan giải.
Tu vi bán bộ Võ Tông của hắn bây giờ cũng chỉ là những bước đầu tiên đặt chân vào võ đạo trung cấp mà thôi.
Hắn hiểu rõ thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Nên hệ thống là hệ thống, hắn là hắn. Cả 2 hỗ trợ lẫn nhau cùng phát triển nhưng hắn không thể quá dựa vào hệ thống được.
Không có hắn, cùng lắm hệ thống tìm kẻ khác làm kí chủ. Còn nhược bằng hệ thống lỡ có một ngày bị fail-down thì hắn phải làm sao?
Không có bản lĩnh thật sự, bị người ta đánh cho vêu mồm, bể bi, lẽ nào lại quay về bám váy mẹ, một lần nữa làm Từ Tự Cung à?
Hắn điên cuồng tu luyện như thế không vì gì khác, đơn giản chỉ vì sinh tồn. Sinh tồn không có nghĩa là chỉ cần chui rúc trong xó xỉnh nào đó sống hết một đời. Sinh tồn đối với hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3498700/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.